"Chúng ta là người của hoàng thất, nhất định phải biết rõ thân phận và vị trí của mình, tuyệt đối không thể làm bôi tro trát trấu vào mặt tổ tông." Phương Tri Ý thấm thía nói.
Sở vương thấy hắn diễn kịch lố lăng quá, bèn lên tiếng: "Vậy đại ca, theo ý huynh, Từ đại lang kia..."
"Đáng giết thì giết, đáng lưu đày thì lưu đày, đáng xét nhà thì xét nhà." Phương Tri Ý xắn tay áo lên, "Tóm lại ta chỉ có một câu, ta kiên quyết ủng hộ luật pháp do cha chúng ta định ra. Lão Tứ, nếu phải chém đầu thì đệ cứ nói một tiếng, đệ không tiện ra mặt thì để ta đi giám trảm cho!"
Bầu không khí trong thư phòng chìm vào tĩnh lặng.




